Vươn lên “trên” đôi chân tật nguyền

 Vượt qua mặc cảm đôi chân không lành lặn, chàng trai nghèo Nguyễn Văn Cương – sinh viên lớp Sử K33, ĐH Khoa học Huế đã khẳng định được mình trên giảng đường ĐH. Em trở thành “nhân chứng sống” cho nghị lực vượt khó vươn lên khiến nhiều người nể phục.

Dù đôi chân không lành lặn, Nguyễn Văn Cương vẫn quyết tâm không bỏ học và đến với giảng đường ĐH. 

Vươn lên từ gian khó

Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, Cương có phần kém “may mắn” hơn so các bạn cùng trang lứa. Hơn 30 năm trước, do kinh tế gia đình khó khăn nên bố mẹ Cương đã tình nguyện rời vùng quê miền biển Phú Vang (tỉnh Thừa Thiên – Huế) để đi làm kinh tế mới trên vùng cao Nam Đông.

Lúc mới chào đời, cậu bé Cương cũng lành lặn, bình thường như bao đứa trẻ khác. Nhưng càng lớn lên, đôi chân của em càng hiện rõ chứng dị tật. Bỗng chốc Cương bỗng trở thành đứa trẻ tật nguyền. Nhưng ở cậu bé Cương toát lên một điều đáng khâm phục, đó là chí ham học. Đến năm đi lớp 1, thấy bạn bè đều tung tăng đến trường, Cương nằng nặc đòi bố mẹ đưa mình đến trường đi học. Thương con, bố mẹ Cương thay nhau đưa con đến trường.

Mặc dù khoảng cách từ nhà đến trường chỉ hơn 3km nhưng với Cương là cả một “khoảng trời xa xôi”. Bởi lẽ, với bàn chân tật nguyền quá yếu, không thể đỡ nổi một cơ thể dù gầy gò, bé xíu.

“Biết là khó khăn mỗi khi đến lớp nhưng chưa bao giờ em có ý định bỏ học hay nhụt đi ý chí. Nhiều năm đi học em đã lê từng bước chân để tới trường học tập” –  Cương tâm sự.

Năm lên cấp 2, bố mẹ đã tích cóp dành dụm và mua cho cậu con trai út Nguyễn Văn Cương một chiếc xe đạp để có thể tự mình đi học. Cương kể: “Lúc mới tập đi xe, do chân mình vừa ngắn lại vừa yếu nên đã không giữ được thăng bằng, cứ thế ngã miết. Nhưng mình không nản và tiếp tục tập cho đến khi đi được rồi mới thôi!”.

Tập được xe đạp rồi nhưng với thể trạng của em thì cũng chỉ đi được vài km là kiệt sức. Nhiều ngày trời mưa to, gió lớn, em cố gắng đạp xe đến được cổng trường thì ngã quỵ. Đôi chân run rẩy, đau buốt, không thể lê nhấc nổi đến chỗ bàn ngồi học.

“Cũng nhờ bạn bè, thầy cô dìu lên em mới được đến lớp, khi đau lại có người cho đi nhờ xe. Một mình em chắc cũng chẳng bao giờ đến được trường” – Cương cho biết thêm.

Năm lớp 11, cũng vì làm lụng quá lao lực, bố Cương chẳng may qua đời. Gạt đi nước mắt đau thương, Cương tiếp tục đến lớp, đến trường học tập. Bằng tất cả nghị lực, 12 năm học liền Cương đều đạt danh hiệu học sinh tiên tiến. Đây thật sự là một “kỳ tích” của cậu bé tật nguyền Nguyễn Văn Cương.

Hằng ngày, Cương tự mình đạp xe đến trường.

Vững tin trên bước đường đời

Dường như với sinh viên của trường ĐH Khoa học Huế, hình ảnh một chàng sinh viên tật nguyền, nhỏ thó hằng ngày vẫn đều đặn cắp sách đến giảng đường đã trở nên khá quen thuộc mỗi ngày…

Cương kể: “Khi vừa học xong 12, em rất buồn vì nghĩ con đường học tập sẽ bị gián đoạn bởi lý do hoàn cảnh gia đình rất khó khăn. Như biết được nguyện vọng của em, mẹ đã dành dụm từng khoản tiền ít ỏi để đưa em đi thi ĐH. Không ngờ, ước mơ đó lại trở thành hiện thực”.

Ngày mới bước chân vào lớp Sử K33, khoa Lịch sử Trường ĐH Khoa học Huế, Cương đã không khỏi mặc cảm bởi những ánh mắt đổ dồn về phía mình. Nhưng về sau, mọi nỗi lo, tự ti về bản thân đã không còn đeo bám “chàng trai tật nguyền” nữa, bởi Cương biết những ánh mắt kia không phải là những con mắt đầy mỉa mai, kinh thường mà là những màu mắt đầy ngạc nhiên, khâm phục về nghị lực của mình. “Ở lớp, các bạn thường hay quan tâm mình hơn là xa lánh” – Cương chia sẻ.

Vượt lên số phận, chàng sinh viên tật nguyền Nguyễn Văn Cương đã quyết tâm học tập, mong muốn trở thành người thầy giáo giỏi truyền đạt kinh nghiệm và kiến thức cho những em nhỏ nơi quê hương bản làng miền núi Nam Đông của mình. Hằng ngày, sau những buổi học tập trên lớp, Cương lại cùng chiếc xe đạp “tí hon” của mình cọc cạch tìm đến phòng trọ của các bạn sinh viên trong lớp để trao đổi bài vở mỗi khi gặp khó khăn. Cương bảo: “Thời buổi chừ mà không tự thân vận động tìm tòi, học hỏi thì ai sẽ lo được cho mình. Em nghĩ, trong cuộc sống đôi khi cũng rất cần từ cả những thứ mà người ta bỏ đi vì cho là nhỏ nhặt”.

Di chứng của chất độc da cam đã không “quật ngã” được nghị lực sống của chàng trai xứ núi Nam Đông. Cuộc sống là vậy nhưng chưa bao giờ Cương nhụt đi ý chí mà ngược lại, Cương luôn phấn đấu và nuôi niềm tin lớn lên từng ngày.

“Nhiều đêm em không ngủ được, cứ trằn trọc hoài vì nghĩ về mẹ, về hoàn cảnh gia đình khổ cực. Chính những thứ đó lại càng thúc giục em luôn cố gắng học tập, quyết tâm làm một việc gì đó để giúp đỡ mẹ” – Cương tâm sự.

Ghi nhận nỗ lực của chàng trai tật nguyền biết vượt lên số phận, năm 2009, huyện Đoàn Nam Đông đã giới thiệu tấm gương Nguyễn Văn Cương và đề nghị được xét nhận học bổng “Niềm hy vọng” của Công ty Bia Huế phối hợp với Báo Tiền Phong. Cương cho biết, năm học vừa rồi mình cũng đạt danh hiệu sinh viên khá của khoa Lịch sử, được thầy cô và bạn bè quý mến.

Chia tay chúng tôi, Cương nói đầy tự tin: “Giờ em không còn thấy mặc cảm nữa. Cuộc sống là vậy, đẹp hay không là do mình tự quyết định lấy, không ai có thể tự thay đổi được mình. Quan trọng là bản thân mình có dám vượt lên số phận để chiến thắng hay không mà thôi!”.

Nguồn: Báo Dân Trí




Thu nhỏ
Facebook Trung Tâm Thăng Long